Những bài thơ 8 chữ hay nhất về thầy cô, mẹ và quê hương

0
31

Những bài thơ 8 chữ hay nhất về thầy cô, mẹ và quê hương mặc dù không nhiều, bởi đây không phải là thể thơ phổ biến ở nước ta. Tuy nhiên những vần thơ viết lên luôn đong đầy cảm xúc, và chuyển tải được tình cảm của thi nhân. Làm bài thơ 8 chữ dễ dàng hơn những thể thơ khác rất nhiều vì không bị luật thơ gò bó như những thể loại khác. Những bài thơ này mang nhiều ý nghĩa sâu sắc được bạn đọc yêu thích. Hãy cùng nhau theo dõi ngay nhé!

Nội Dung

Những bài thơ 8 chữ về thầy cô giáo này chắc chắn sẽ khiến những tâm hồn “sắt đá” nhất cũng phải bồi hồi xúc động. Lời thơ tuy mộc mạc, giản đơn nhưng tất cả đều toát lên sự chân thành và biết ơn vô hạn.

Bên cạnh đó, mái trường luôn là nơi đong đầy cảm xúc, ghi đậm dấu ấn của thời thanh xuân, của những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường. Do vậy, nó luôn có một sức hút diệu kỳ.

Dẫu thời gian cứ dần trôi chảy mãi Bóng hình thầy vẫn đọng lại trong tôi Bao tháng ngày đâu nói đặng nên lời Giờ điểm lại tình nào vơi tiềm thức

Trang vở cũ dường như chưa ráo mực Tiếng của thầy nào đâu dứt lời vang Đây trường xưa vẫn đậm nét vôi vàng Đã hiện hữu những hành trang ngày cũ

Trường xưa đó bạch đàn nay im ngủ Dáng thầy đây tóc đã rủ màu sương Bao nếp nhăn của ngày tháng yêu thương Mãi tô đậm hằn in gương mặt ấy

Và hôm nay thầy vẫn vui tay vẫy Học trò xưa ai nấy đã toại danh Về thăm lại với tất cả lòng thành Kính tặng thầy ước mơ xanh dạo trước

Bao chuyến đò ngày xưa như quay ngược Đàn trẻ thơ giờ đã bước vinh quang Mang trên mình đầy ánh sáng huy hoàng Thầy mãn nguyện ngập tràn niềm sung sướng.

Thầy cô giáo, người lái đò thầm lặng Ươm ước mơ để hiến tặng cho đời Chẳng quản gì…chắt từng giọt mồ hôi Đem con chữ để trao dồi kiến thức

Lòng nhiệt huyết đó chính là hạnh phúc Bắt nhịp cầu duy nhất…sáng tương lai Những đêm thâu trang giáo án miệt mài Với lý tưởng trồng người đầy hăng hái

Sống cống hiến , đắp bồi tình nhân ái Lòng nhiệt thành theo mãi với thời gian Quyết “đưa đò” thì sá kể gian nan Cầu tri thức sẽ vô vàn lối mở…

“Ngày Nhà Giáo” như âm thầm nhắc nhở Công ơn này ghi khắc ở trong tâm Hướng lòng thành xây cuộc sống nghĩa nhân Mong bù đắp đôi phần “Tiên Học Lễ”

Bao năm rồi chưa về lại trường xưa Mái ngói hồng giờ nắng mưa phai nhạt Tóc của thầy chắc cũng thêm sợi bạc Mắt hoen mờ nhòa nhạt dấu thời gian.

Cả cuộc đời thầm lặng kiếp đò ngang Thắp ngọn lửa cho trăm ngàn mơ ước Bao lứa trò đã ra đi lần lượt Như con thuyền theo sóng nước muôn phương.

Đò của thầy đầy nặng những yêu thương Chắp đôi cánh từ cổng trường quen thuộc Thêm niềm tin vững vàng bao nhịp bước Cho chim trời vui lả lướt tung bay.

Đò của thầy vẫn lặng lẽ nơi đây Dù mưa nắng bao ngày không mệt mỏi Đem tri thức trải dài qua muôn lối Tặng cho đời nguồn sáng mới tương lai.

Thèm một lần về nhặt cánh phượng rơi Sống lại tuổi thơ ngây nhiều mong ước Thương đò thầy trong nắng mưa bao lượt Gieo xanh mầm trên đất nước quê hương.

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: “Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…” Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con nao nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Nhớ thương thay mùi áo trắng đọng lại Kỉ niệm ngày nào còn vương vấn mãi Bóng dáng ai thấp thoáng dưới mái trường Để sầu mai này chỉ còn là vấn vương

Hôm chia tay bạn ơi bạn có nhớ Dưới cánh phượng kia, kỉ niệm chẳng phai mờ Tình bạn kia nồng ấp trong năm tháng Buồn cho người, người lặng bước lang thang

Thu đến thu đi rồi thu lại đến Tôi nhớ tôi thương rồi tôi có quên ? Thời học trò hồn nhiên, chiếc áo trắng Để vào trong tim một khoảng vắng lặng…

Tuổi học trò rồi cũng sẽ qua đi Xin giữ lại tháng năm trong lưu bút Tạm biệt nhé sân trường đầy hoa phượng Những kỉ niệm vương vấn với thời gian

Ve sầu ơi kêu chi mà kêu mãi Khúc nhạc buồn hay khúc nhạc chia ly Tôi tự nhủ nếu thời gian có thể Xin cho tôi giữ lại tuổi học trò

Tình chúng ta như hai hàng đẳng thức Sống bên nhau như hai vế phương trình Giận hờn nhau như vô vàn định lý Gặp nhau rồi ta lại cùng chứng minh

Giữa lối nhỏ tôi về thăm trường cũ Ve kêu ran phượng cũng đã rơi đầy Tôi ngước mắt nhìn lên phòng học cũ Những kỉ niệm như lấp ló đâu đây

Xem thêm: Những bài thơ 5 chữ hay nhất

Mẹ luôn là đề tài được đông đảo thi nhân khai thác, trong đó phải kể tới những bài thơ 8 chữ hay nhất về mẹ dưới đây. Đây là những bài thơ tiếp nối chùm thơ 7 chữ.

“Mẹ”, một từ đơn giản thôi nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu là tình thương, ý nghĩa sâu sắc thật bao la, rộng lớn. Không gì có thể thay thế dược tình yêu thương bao la và công lao của mẹ. Mẹ cũng là một bờ vai yên bình nhất để chúng ta dựa vào mỗi khi thất bại.

Chủ đề về mẹ là một chủ đề mà bất kỳ lĩnh vực nào cũng sáng tác được như là ca dao tục ngữ, bài hát, truyện, bài văn về mẹ, … Trong đó phải kể tới những bài thơ 8 chữ hay nhất về mẹ dưới đây:

Có người mẹ hơn nửa đời tần tảo Nặng trên vai chuyện cơm áo gạo tiền Luôn nhẫn nại giữa dòng đời vạn biến Nét nhân từ Người sánh tựa cô tiên.

Có người mẹ qua bao mùa giông bão Lắm khó khăn da thô ráp chai sần… Đổi tuổi xuân cùng mồ hôi nước mắt Cho con mình được khôn lớn thành nhân.

Có người mẹ tấm lòng luôn rộng mở Chở che con tha thứ lúc lỗi lầm Dù phải nhận về mình bao cay đắng Chẳng oán hờn vì hai chữ tình thâm.

Có người mẹ giờ đây không còn nữa Bóng hình người mãi ngự trị tim tôi Không giàu sang không uy quyền địa vị Luôn yêu thương trân quý nhất trên đời…!!!

Con sinh ra nơi tiếng khóc chào đời Nghe tiếng hát à ơi con của Mẹ Dòng sữa ngọt Mẹ cho con từ bé Miếng cơm nhai từ đứa trẻ nằm nôi

Tập cho con biết nói lại biết ngồi Biết vòng tay nụ cười con ạ Mẹ Chạy lẫm đẫm, Mẹ theo sau sợ té Giọt mồ hôi đỗ nhẹ trán Mẹ rồi

Mẹ vẫn cười nét hiền hậu Mẹ ôi! Vòng tay ấm ôm con rồi siết chặt Ôi sung sướng con nhìn qua ánh mắt Ngấn lệ trào trên khuôn mặt Mẹ yêu

Những đêm Đông giá lạnh gió thổi nhiều Mẹ trăn trở ôm con yêu của Mẹ Dỗ giấc nồng nhè nhẹ hát lời ru Biết gì đâu một đứa nhỏ đần đù

Ngồi cạnh Mẹ bóng mù u che mát Lo cho con những cơm chiều đạm bạc Đi học về nghe câu hát Mẹ yêu Mẹ cho con tình mang nặng quá nhiều

Mười ba tuổi biết bao nhiêu nặng nợ Tóc phai màu con còn nhớ Mẹ ơi ! Đứa con yêu thương nhớ Mẹ suốt đời Mùa hạ đến, nước mắt rơi ngày giỗ Mẹ !!

Sau chín tháng Mẹ nhọc nhằn vất vả Một ngày vui nay con đã chào đời Sữa mẹ tràn bú đi nhé con ơi Môi chúm chím con cười ôm lấy Mẹ

Niềm hạnh phúc nhìn con mình thơ bé Lúc con đau lặng lẽ suốt đêm dài Mong lớn dần con vững bước tương lai Lời âu yếm con nhớ hoài đáy dạ

Tình Mẹ đó bao la như biển cả Là suối nguồn… là hoa lá thơm hương Là niềm tin cho con bước trên đường Là trăng tỏ… là vầng dương ngày mới

Mẹ duy nhất không có gì sánh nổi Nhớ thật nhiều thầm gọi tiếng Mẹ ơi Lời ru xưa theo con suốt cuộc đời Mẹ tất cả bầu trời đầy nắng ấm.

Cả cuộc đời Mẹ một nắng hai sương Lặng lẽ mãi suốt đêm trường bão nỗi Bước gian truân một thời luôn lặn lội Nuôi nấng con sớm tối chỉ riêng mình.

Dù thăng trầm vẫn bình tĩnh lặng thinh Luôn giữ trọn nghĩa tình sau như trước Bến đò ngang ngày vượt qua mấy lượt Nhìn con vui Mẹ ngước mặt mĩm cười.

Mắt Mẹ buồn rười rượi chẳng còn tươi Bởi lạnh buốt thu người trong góc nhỏ Mãi thương con dặn dò không bỏ ngỏ Lắm đắng cay cũng vượt khó giữa đời.

Rồi một ngày…chiếc lá bỗng rụng rơi Mẹ vắng bóng không một lời trăn trối “Lòng kính dâng mong Mẹ hiền thứ tội Chốn trần gian con phạm lỗi đã nhiều”.

Cả cuộc đời Mẹ một nắng hai sương Lặng lẽ bước trên đường dù mưa gió Bởi thương con…Mẹ lần mò vượt khó Dù gian truân vàng võ chẳng nao lòng.

Mẹ suốt đời như bong bóng trên sông Năm tháng với nỗi lòng thương con trẻ Bước chân đêm rồi nhẹ nhàng thật khẽ Hôn thầm con! nước mắt Mẹ tuôn trào.

Đến bây giờ hết bão tố nghiêng chao Con thấu hiểu…MẸ nào đâu còn nữa? Mẹ buông tay theo gió mưa nương tựa Hồn lang thang bay bổng giữa đất trời.

Suốt cuộc đời…con đứng gọi…Mẹ ơi Nhang lòng đốt với lời dâng kính Mẹ Hãy từng đêm về nhẹ nhàng thật khẽ Thầm hôn con nước mắt Mẹ đừng trào.

Nếu được ước con chỉ ước một điều Được hàng tuần chiều chiều về bên mẹ Ngồi bên hiên nhà ngắm bầy chim sẻ Ríu rít nô đùa vui vẻ bên nhau

Chiếc tổ chim ở trên ngọn cây cau Rất đơn sơ mà thắm màu hạnh phúc Con chuồn chuồn đậu hàng rào râm bụt Nhắc con nhớ về ký ức ấu thơ

Nhớ ngày xưa con bé bỏng dại khờ Mẹ nhọc nhằn chăm sóc cho khôn lớn Úp mặt trên đồng nắng mưa hôm sớm Tảo tần ngày ngày nuôi lợn trồng rau

Lặn lội đêm ngày mẹ lại ốm đau Mẹ chỉ mặc chiếc áo nâu rách vá Sẵn sàng hy sinh cho con tất cả Suốt đời mình mẹ vất vả lo toan

Vẫn vui cười chẳng hề thấy mẹ than Mẹ chỉ mong con bình an khỏe mạnh Lo cho các con đông về giá lạnh Nhắc nhở con mình phải tránh gió sương

Mẹ giành cho con tất cả tình thương Rồi khi lớn con lên đường xa xứ Mẹ lại mong con nhiều đêm mất ngủ Cuộc đời này nước mắt cứ chảy xuôi.

Biết nói gì đối với mẹ thương yêu Khi trong con có bao điều muốn nói Tim ứa nghẹn mà sao không thốt nổi Lời biết ơn tha thiết tới mẹ hiền.

Cảm ơn người trải mưa nắng triền miên Mang thai con gắn liền cơn giông bão Sinh con ra vẫn sớm hôm tần tảo Lo cho con được cơm áo bằng người.

Cảm ơn người mang đến nụ cười tươi Mang hạnh phúc gieo cho đời con trẻ Mẹ biết không những đêm dài cô lẻ Con khóc thầm thương mẹ lắm mẹ ơi.

Rồi mẹ buồn khi nước mắt con rơi Tim đau nhói xót cho đời con dại Dù không nói nhưng nỗi lòng tê tái Trọn đêm dài thao thức với canh thâu.

Ngày hôm nay giữa cuộc sống bể dâu Ba mốt tuổi mái đầu con xanh trẻ Cảm ơn mẹ suốt một đời lặng lẽ Bảo bọc con khắp ngả rẽ cuộc đời.

Những bài thơ 8 chữ hay nhất về quê hương, đất nước luôn là chủ đề được nhiều người quan tâm. Đây chính là nguồn cảm hứng dạt dào của các nhạc sĩ, nhà thơ, các nhiếp ảnh gia.Tình yêu quê hương đất nước, tổ quốc là một tình yêu dạt dào, chứa nhiều cảm xúc, không có ngòi bút nào có thể diễn tả nổi.

Thông qua những bài thơ hay về quê hương đất nước, tổ quốc con người, bạn sẽ cảm nhận được một phần nào đó về tình yêu dành cho quê hương, tổ quốc của mình và nhớ lại những buổi chiều tà cùng bạn đi chăn trâu những chùm khế ngọt, tắm ao, tắm hồ, lắng nghe tiếng sáo, tiếng diều buổi chiều hè … Tất cả đều là những hình ảnh rất đỗi thân thương.

Hãy cùng cảm nhận những bài thơ 8 chữ hay nhất về quê hương, đất nước nhé!

Xem thêm: Những bài thơ 4 chữ hay nhất

Các con đứng như tượng đài quyết tử Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra Dòng máu Việt chảy trong hồn người Việt Đang bồn chồn thao thức với Trường Sa

Khi hy sinh ở đảo đá Gạc Ma Họ đã lấy ngực mình làm lá chắn Để một lần Tổ quốc được sinh ra Máu của họ thấm vào lòng biển thẳm

Cờ Tổ quốc phất lên trong mưa đạn Phút cuối cùng đảo đá hóa biên cương Họ đã lấy thân mình làm cột mốc Chặn quân thù trên biển đảo quê hương

Họ đã hóa cánh chim muôn dặm sóng Hướng về nơi đất mẹ vẫn mong chờ Nếu mẹ gặp cánh chim về từ biển Con đấy mà, mẹ đã nhận ra chưa!

Có nơi nào như Đất nước chúng ta Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ Khi giặc đến vạn người con quyết tử Cho một lần Tổ quốc được sinh ra

Biển mùa này sóng dữ phía Hoàng Sa Các con mẹ vẫn ngày đêm bám biển Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta Như máu ấm trong màu cờ nước Việt

Biển Tổ quốc đang cần người giữ biển Máu ngư dân trên sóng lại chan hòa Máu của họ ngân bài ca giữ nước Để một lần Tổ quốc được sinh ra

Việt Nam ơi! dưới bão táp mưa sa Người thắp sáng một niềm tin bền bỉ Những giếng dầu trụ vững giữa khơi xa Dầu là máu thắp trên thềm lục địa

Sớm mai này nắng ấm ở Trường Sa Tiếng gà gáy bình yên trên ngực đảo Tiếng trẻ nhỏ đến trường nơi sóng bão Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra

Bài thơ truyền lửa mạnh mẽ đến mọi con dân nước Việt về truyền thống dựng nước và giữ nước của nhân dân ta ,chỉ cần có bóng giặc hay tổ quốc lâm nguy truyền thống ấy lại hừng hực khí thế

Tôi trở về một chiều hanh hao nắng Dấu gót hài lấm tấm bụi đường xa Đem lòng yêu ngọn Ấn với sông Trà Nỗi xa quê vẫn mãi hoài thấp thỏm

Quê hương tôi nép bên dòng sông nhỏ Mái nhà gianh khép bóng những hàng tre Khói chiều lam rải xuống lối đi về Gió nội đồng thơm lừng hương mái rạ

Làng tôi ở ruộng vườn xanh bát ngát Nhà ông bà có mấy ngọn dừa cao Hoa ngũ hương xanh đỏ khắp bờ rào Đằng sau nhà hố bom bì bõm vịt

Làng tôi ở mỗi chiều khi gió vít Sáo vi vu no gió những cánh diều Đám trai làng thủ thỉ chuyện tình yêu Làng bên kia có cô nàng xinh lắm

Làng tôi ở cạnh bên bờ xóm biển Thuyền thúng chài trôi nổi khắp ven khơi Nghe thoáng qua đâu đó tiếng ru hời Giữa những hàng phi lao cần mẫn ấy

Tôi nằm đây nơi bờ đê ngày cũ Mãi miết nhìn đàn chim mải miết bay Mùi mặn nồng lồng ngực khiến hồn say Đàn chiền chiện, cánh bướm vàng, tiếng nghé

Tôi nằm đây nhớ về ngày xưa cũ Thời trẻ thơ bắt ốc với lội đồng Đến mai này liệu biết có còn không? Mai xa quê sẽ đau lòng lữ thứ…

Bài thơ là hình ảnh những người con xa quê tìm trở về nơi chốn cũ sau bao năm trời xa cách bài thơ miêu tả hình ảnh quê hương chân chất mộc mạc mà bình dị hình ảnh quen thuộc có ấn tượng đặc biệt trong lòng con người .

Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng.

Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi? Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi! Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ Sông của miền Nam nước Việt thân yêu Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy

Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy Bầy chim non bơi lội trên sông Tôi giơ tay ôm nước vào lòng Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến

Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển Vẫn trở về lưu luyến bên sông Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”

Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc Tôi nhớ cả những người không quen biết… Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây

Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy Hình ảnh con sông quê mát rượi Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông

Tình Bắc Nam chung chảy một dòng Không ghành thác nào ngăn cản được Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước Tôi sẽ về sông nước của quê hương Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

Đây là một bài thơ 8 chữ chúng ta đã được học từ những ngày đi học. Bài thơ thể hiện sâu sắc hình ảnh quê hương được hiện lên trong từng câu chữ của bài thơ thể hiện tình yêu sâu sắc với quê hương dù cho có khoảng cách về thời gian và khoảng cách địa lý xa xôi thế nào cũng sẽ không ngăn được tình cảm yêu quê hương

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới Nước bao vây cách biển nữa ngày sông Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá

Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang Mảnh thuyền to như mảnh hồn làng Rướn thân trằng bao la thâu góp gió.

Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ Khắp dân làng tấp nập đón ghe về Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe Những con cá tươi non thân bạc trắng

Dân chài lưới làng da ngăm rám nắng Khắp thân người nồng thở vị xa xăm Chiếc thuyền im bến mõi trở về nằm Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.

Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ Màu nước xanh, cá bạc chiếc buồm vôi Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá

Một bài thơ 8 chữ của nhà thơ Tế Hanh đọc lên thật gần gũi và thân thương biết mấy. Quê hương gợi lên như tiếng ru, tiếng à ơi của mẹ. Khiến mỗi chúng ta đi xa ai cũng nhớ về.

Xa quê hương suốt mấy chục năm rồi Mãi trong ta nhớ miền quê yêu dấu Cánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậu Nghe quê hương đất mẹ gọi ta về

Chân ngập ngừng lội bước tới triền đê Đàn bướm nhỏ dập dìu hoa dại tím Nhớ một thời tuổi thơ nhiều kỷ niệm Gợi ta về với những giấc mơ xưa

Đồng lúa xanh non ngút ngàn nắng mưa Đất bạc màu mẹ dày công chăm bón Khom lưng trên đồng cõng bầu trời trĩu nặng Úp mặt ruộng sâu góp nhặt hạt thóc rơi

Con biết quê nhà vất vả lắm mẹ ơi Một nắng hai sương đất cằn đồng hạ Ướt đẫm giọt mồ hôi đong đầy khoai lúa Thấm một đời câu muối mặn gừng cay

Quê hương mình bao nỗi nhớ đong đầy Chiếc áo tơi bốn mùa che mưa nắng Gió lào thổi cuộc đời thêm gánh nặng Hạt thóc vàng mẹ đánh đổi thanh xuân

Yêu quê mình ta dạo bước bâng khuâng Bát nước chè xanh, câu hò ngọt lịm Giọng nói quê nghe nhọc nhằn thương mến Ta trở về nghe tiếng gọi quê hương..!

Nhớ không em thuở ấu thơ ngày ấy Mình bên nhau khi diều giấy bay cao Tuổi thơ xưa bên nỗi nhớ cồn cào Còn mãi mãi đi vào trong kỷ niệm

Thời gian trôi những tháng ngày màu nhiệm Vẩn vơ hoài còn ẩn hiện trong ta Dù đi đâu anh vẫn nhớ quê nhà Nhớ tuổi thơ những chiều tà bóng xế

Quê hương ơi tuổi thơ là như thế Là chiều tà bóng xế thả diều quê Bên bạn bè và những nỗi đam mê Anh nhớ mãi câu thề thời thơ dại

Em đùa anh bao giờ mùa hoa cải Nở hoa vàng ta phải chuyện trầu cau Tuổi thơ ơi bên kỷ niệm úa nhàu Còn nhớ mãi một màu tình quê cũ.

Nhớ làm sao, tiếng võng giữa trưa Hè Tiếng kẽo kẹt, ôi nghe mà thương lắm Lời ru mãi, ngàn đời sau vẫn ấm Mái tranh nghèo, sâu đậm…nghĩa tình xưa

Gió thổi về, theo giọt nắng đong đưa Mây lướt nhẹ, từng cơn mưa…vội vã Cau lại thắm, vườn trầu thêm xanh lá Đã đến mùa, ra cấy mạ….đi thôi ‼

Chân lấm bùn, thân ướt đẫm mồ hôi Hồn thanh thản, cuộc đời…không lo nghĩ Đêm khuya vắng, tiếng côn trùng non nỉ Như dặn lòng, bền bỉ…với thời gian

Những hoàng hôn, mờ nhạt khói sương tan Dừa soi bóng, trăng vàng….in đáy nước Quê hương đó, bao giờ ta tìm được Đến bao giờ, dừng chân bước….tha phương.

Những bài thơ 8 chữ hay nhất về thầy cô, mẹ và quê hương luôn được đông đảo bạn đọc yêu thích bởi nó dễ dàng bày tỏ tình cảm, cảm xúc của người viết. Đọc những vần thơ 8 chữ này ta dễ tìm sự đồng cảm, đồng điệu từ trong sâu thẳm tâm hồn. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé! Thân Ái!

Bình luận góp ý

Please enter your comment!
Please enter your name here